Người người dệt lụa quay tơ Còn tôi mang gậy dệt thơ dâng đời Thơ xanh xanh tận chân trời Bắc câu giải yếm đón người yêu thơ Đưa người vào tận rừng mơ Đón người xuống tăm suối thơ ngọt ngào Đưa người thưởng ngoạn đồi cao Đón người xuống chốn có ao đầm lầy Xanh xanh cỏ mọc giăng đầy Ngắm xem cây gậy trò thầy Ngộ Không Gậy như ý phò Đường Tăng gậy như ý dệt thành rừng thơ Ai yêu thơ ,ai mến thơ Ngộ Không tặng gây ắt vừa lòng nhau /./ |