Anh con nhớ buổi hôm qua Chúng mình lên đến Ngã Ba Rùng Rình Mây rung rinh ,lá rung rinh Có cây nến đỏ ,hết mình lạ không ?
Núi cao núi dắt đi vòng, Bóng hoa thưa thoảng ,bóng ong bay tìm Rừng xanh xanh đến lặng im Bóng người như thể bóng chim về ngàn
Trông lên Phù nghĩa ,Thạch bàn Ngước về Thiên trị ...miên manmay trời Cao hơn nỗi khóc niềm cười Đầy bao nhiêu ,cũng là vơi bấy giờ
Cầm lên tay chút hoang sơ Mây cành lau, mây câu thơ...Rùng Rình
Tam Đảo 9/2006 Phi Tuyết Ba |